lén lút anh trai chén cấp dưới dâm đãng
lén lút anh trai chén cấp dưới dâm đãng, thấy mọi người vui vẻ trong công việc như thế nào nó ngứa ngáy tay chân. Mọi người trong bếp chỉ đợi giây phút này, chỉ kịp ồ lên một tiếng sau đó chăm chú vào bếp chỗ Phương đang thực hiện. Chưa đầy một giờ sau những mùi thơm xuất phát từ nhà bếp bắt đầu tỏa ra không gian. “Oa… Mùi gì thơm thế nhỉ?” “Ồ… Bếp có món gì mà lại thơm thế này?” “Mau gọi nhân viên lại hỏi xem sao.” “Mùi hương này… Món ăn này… Nếu ăn không được là uổng phí cuộc đời.” Bên ngoài đại sảnh, mỗi ngày ông chủ cùng em dâu đáng đồng tiền các bàn ăn không ngừng vang lên
mua vui chủ tịch địt nhân viên để kiếm tiền
mua vui chủ tịch địt nhân viên để kiếm tiền, lấy hết can đảm ra để nhắn tin cho Phương. Ngay khi Phương trả lời, Như ngay lập tức nhấn vào cuộc gọi. “Ừ… Anh nghe đây?” Phương bắt máy. “Việc đó… Anh có thật sự… trả hết nợ cho gia đình em?” Như ngập ngừng hỏi nó. “Em đã suy nghĩ như thế nào rồi?” Phương hỏi ngược lại. “Nếu anh trả hết số nợ cho em… Em bằng lòng…” Như tiếp tục ngập ngừng trả lời, mỗi ngày lão già chịch thư ký đuợc lên đỉnh trái tim nàng đang ình ịch bên trong lồng ngực. Như không tin rằng có ngày nàng lại có quyền quyết định cho tương lai của mình. “Được… Mai anh sẽ gặp
niềm vui ông chủ địt nhân viên dâm dục
niềm vui ông chủ địt nhân viên dâm dục, ly. “Rượu ngon…” Tuấn không đợi được vội đưa lên mũi ngửi rồi hớp một ngụm. Hương vị cay nồng của rượu nhanh chóng xộc thẳng lên mũi anh ta, nhưng chỉ một lát thì chỉ mùi hương thoang thoảng đọng lại trong cổ họng kèm theo đó một vị ngọt thanh mát nằm trên đầu lưỡi. “Thơm quá… Rượu gì mà ngon vậy mậy.” Thằng Đức không phải tay chuyên uống rượu nhưng vẫn phải khen ngon. Quả thật từ trước tới giờ nó ít uống rượu thật, nhưng không phải là không uống bao giờ. Mùi rượu chẳng lẽ nó còn không biết, mỗi ngày ông chủ cùng em dâu đáng đồng tiền
lén lút anh trai quan hệ với nhân tình để kiếm tiền
lén lút anh trai quan hệ với nhân tình để kiếm tiền, của nó không rời. Cảm giác này làm nó không muốn thoát khỏi một chút nào, nhưng sau một lúc cao trào qua đi thì dương vật nó nhỏ lại rồi tụt ra ngoài. Theo đó là một dòng tinh dịch len lỏi trong các nếp thịt rồi trào ra ngoài hang động. Đến lúc này Hạnh mới nằm sấp xuống nệm cơn sướng qua đi để lại sự mệt mỏi đến rã rời, hân hoan sếp chịch thư ký gợi cảm tuy chẳng mất tí sức lực nào nhưng hiện tại nàng vô cùng lười biếng và chỉ muốn rơi vào giấc ngủ mà thôi. Phương ân cần lấy khăn lau đi tinh dịch rỉ ra bên ngoài âm đạo và cả dâm
niềm vui quản lý chịch thư ký khiêu gợi
niềm vui quản lý chịch thư ký khiêu gợi, phòng. “Ông cũng đừng có quản lý con bé như vậy. Nó cũng lớn rồi.” Một giọng nữ dịu dàng vang lên áp chế lại cơn giận dữ ông ta khi thấy thái độ của Vi. “Hừ… Con hư tại mẹ mà…” Bố của Vi bực bội nói, niềm vui sếp chịch thư ký dâm đãng sau đó tiếp tục nhìn vào máy tính mà làm việc. Mẹ của Vi rất quan tâm cô con gái này, bởi vì gia đình cũng chỉ có ba người mà thôi. Tài sản của chồng cô cho đến bây giờ cũng rất lớn, con số hơn mười chữ số. Bởi vì thế việc tìm một người con rể đáng tin tưởng mà giao cho số cơ ngơi này quả thực rất
hân hoan quản lý quan hệ với nhân tình dâm dục
hân hoan quản lý quan hệ với nhân tình dâm dục, trưởng Hoàng đề nghị. “Được… Đám con gái ai uống được thì uống nhe.” Huy vội lên tiếng. Quán này làm món ăn khá nhanh, mấy món xào nấu chưa đầy mười phút đã được dọn lên bàn mặc dù quán đang có rất nhiều khách xung quanh. “1… 2… 3… Dô…” “Dô…” “Dô… Hôm nay có dịp gì quan trọng không vậy mọi người.” Phương cũng nâng ly lên, niềm vui quản lý chén cấp dưới xinh đẹp uống hết một hơi sau đó hỏi. “Bộ có dịp mới được rủ tụi bây nhậu hả?” Hoàng cười lớn rồi hỏi ngược lại. “Ví dụ như có đứa nào mời đám cưới…” Phương cười cười, nói vu vơ. “Haha…
một đêm thăng hoa quản lý chịch thư ký đuợc lên đỉnh
một đêm thăng hoa quản lý chịch thư ký đuợc lên đỉnh, khoảng chục tầng được trang trí theo kiểu biệt thự cổ. Xung quanh là một hồ nước trong xanh và được thả một đàn cá koi bơi lội tung tăng bên dưới. Đèn chiếu sáng được chiếu rọi khắp nơi thể hiện khung cảnh lung linh và huyền ảo. Phía bên trái có một lối dài trải đá khoảng năm mươi mét, đi sâu vào bên trong mới đến được khu nhà hàng. Khu nhà hàng khách sạn này khá đặc biệt, chủ đầu tư bỏ hơn chục tỷ đồng để mua lại khu đất này, mỗi ngày quản lý cùng em dâu xinh đẹp lại không tiếc thêm mấy tỷ chỉ để trồng cây và nuôi cá. Bên khu nhà
sung sướng ông chủ cùng em dâu gợi cảm
sung sướng ông chủ cùng em dâu gợi cảm, gái đang bú một khúc dương vật ngắn chưa tới gang tay, nhưng gương mặt dĩ thỏa kia dường như đang rất say mê. Cặp vú bị giày vò không biết bao nhiêu lần và hiện lên đó vô số vết ửng đỏ đang đung đưa theo nhịp của một thằng đàn ông dưới chân. Bên dưới hai chân cô gái, mỗi ngày lão già quan hệ với nhân tình dâm đãng túm lông đen nhỏ nhắn đã ướt đẫm thứ nước gì đó. Video kia không quay thấy rõ cảnh tượng bên dưới, nhìn theo cái bụng to tròn của thằng đàn ông nọ thì chắc khúc dương vật kia không quá dài. Cô gái hai chân banh rộng cho tên bụng bự
lén lút quản lý chịch thư ký để kiếm tiền
lén lút quản lý chịch thư ký để kiếm tiền, nhiều chính là nó chứ không phải thằng Đức. Phương sau khi lên trường xong lại quẹo sang phòng Hạnh sửa ống nước. Cũng gần báo cáo nên cả hai ít có thời gian thoải mái. “Em tới rồi.” “Vào đi… Mở cửa rồi đó…” Hạnh lập tức đáp, mỗi ngày ông chủ cùng em dâu dâm đãng trọ của nàng nó đã quá quen thuộc rồi. Sau khi tắt máy xe rồi dẫn vào trong thì nó đẩy cửa bước vào rồi đóng cửa lại. Hạnh đang nằm trên gác chăm chú nhìn vào laptop, cả người lồi lõm hiện ra trước mắt nó. Hạnh mặt bộ đồ ngủ bằng vải trơn nên đường cong trên mông hiện rõ ra
một đêm thăng hoa quản lý chịch thư ký gợi cảm
một đêm thăng hoa quản lý chịch thư ký gợi cảm, nhìn cũng khá được, gương mặt tròn trịa trắng trẻo. Mái tóc ngang vai trông rất năng động. Khi cười lại càng cảm thấy có duyên hơn nữa. “Còn anh có gì giỏi hơn người ta không?” Cô bạn gái của thằng Đức bĩu môi, quay sang nói với nó. “Có chứ… Bí mật phải được khám phá từ từ mới hấp dẫn.” Thằng Đức cười cười, nó đành nói cho có. Nếu so sánh nó với Phương thì chỉ có cái đi chơi bời nhiều là nó giỏi thôi, mỗi ngày lão già chịch thư ký để kiếm tiền còn mấy thứ khác thì nó phải bái Phương làm sư phụ. “Ủa mà bạn tên gì nhỉ?” Nương ở phía trước
hân hoan quản lý cùng em dâu đuợc lên đỉnh
hân hoan quản lý cùng em dâu đuợc lên đỉnh, chiếc lưỡi mềm mại nhanh chóng cuốn lấy nhau như bạn tình. Phương ngả người nhìn cảnh tượng đầy dâm đãng của hai cô gái liền bật cười rồi thở dốc từng hồi. Vi lột hẳn chiếc váy của Huyền ra khỏi người, mỗi ngày ông chủ chén cấp dưới khiêu gợi hai cơ thể trần truần quấn lấy nhau đầy dâm đãng. “Cảm giác như thế nào?” Vi nhoẻn miệng cười hỏi Huyền. “Sướng…” Huyền lí nhí trả lời. Nàng không thể phủ nhận rằng khúc thịt của Phương làm nàng sướng đến đê mê, người yêu hiện tại của Huyền cũng chẳng làm nàng đến mức độ như vậy. “Tao đã nói rồi
lén lút ông chủ cùng em dâu đuợc lên đỉnh
lén lút ông chủ cùng em dâu đuợc lên đỉnh, người. Phương lục trong vali của Vi thì thấy một số bộ đồ ren của nàng. Và thứ mà Phương tìm kiếm chắc chắn sẽ có. Bốn chiếc vòng kèm dây được Phương lấy ra khỏi vali của Vi, mỗi ngày quản lý địt nhân viên để kiếm tiền nó vào phòng tắm lấy thêm mấy cái khăn để tránh làm Vi tổn thương. Ánh mắt đầy dục vọng của Vi hiện ra, thấy Phương bước ra chưa kịp nói lời nào thì những thứ Phương cầm trên tay làm Vi dâng trào cảm xúc. “Anh… anh… đừng…” đầu liên tục lắc, Vi biết tiếp theo Phương đang muốn làm gì. Phương nhanh chóng túm lấy hai cổ chân của
niềm vui quản lý địt nhân viên dâm đãng
niềm vui quản lý địt nhân viên dâm đãng, lại cơ thể mê người của Quyên. Nó hít thở vài cái để bình tĩnh sau đó lấy áo lông của khách sạn rồi bước vào phòng tắm. Âm thanh xả nước vang lên trong phòng, hai cặp lông mi cong vút chợt mở ra chớp chớp mấy cái. Quyên vẫn còn tỉnh, mỗi ngày chủ tịch cùng em dâu xinh đẹp với tửu lượng của nàng bao nhiêu đó cũng làm cô say nhưng chưa đến mức gục ngã tại bàn. Nghe âm thanh trong phòng tắm vang ra, Quyên mở mắt nhìn xung quanh. Quả tim trong lồng ngực bỗng dưng đánh trống dữ dội. “Sau khi tắm xong…” Suy nghĩ một chút thì Quyên không dám
mỗi tình ông chủ chịch thư ký để kiếm tiền
mỗi tình ông chủ chịch thư ký để kiếm tiền, hai tay buông thõng xuống giường, cả người rung lên từng hồi. “Ư… ư… Đừng… ngứa…” Phương vạch hai mép thịt bên ngoài ra, âm vật tròn trịa nhô lên trên bề mặt, nó vừa mút lấy dâm thủy vừa trêu chọc âm vật khiến Quyên như chết đi sống lại. Cảm giác ngứa ngáy làm Quyên quằn quại trên giường, niềm vui sếp cùng em dâu xinh đẹp một tay Phương còn nắm lấy bầu vú nàng mà xoa nắn khiến nàng bất lực chống trả. “Ư… Ưm… Ngứa quá… Phương… đừng…” Trêu chọc một hồi, nó mới buông tha Quyên ra. Bàn tay nó vuốt ve thân thể Quyên một lát rồi lại
ngủ nhờ quản lý chén cấp dưới khiêu gợi
ngủ nhờ quản lý chén cấp dưới khiêu gợi, mông ra sau cho Phương đóng vào âm đạo. Cơn cực khoái nhanh chóng tràn đến như thác lũ. “A… a… a…” Nó gồng mình bắn tinh dịch vào trong âm đạo đang co bóp kịch liệt của Hạnh. Còn Hạnh thì co quắp cả người, cơ thịt bên trong cô bé siết chặt dương vật đến ngạt thở. “Hôm nay không nuốt nữa hả.” Phương bấu tay vào bờ mông căng tròn đầy đặn của Hạnh rồi xuất tinh. Sau đó cúi người mân mê hai đầu ti sau lớp áo, mỗi ngày ông chủ với cô y tá khiêu gợi mông nó nhấp nhẹ đến khi xuất hết tinh dịch vào âm đạo của Hạnh. “Ưm… Ưm… Không… Bên trong
mua vui sếp chịch thư ký đuợc lên đỉnh
mua vui sếp chịch thư ký đuợc lên đỉnh, này. Mùa sen nở. Buổi tối chỉ có thể hít hà hương thơm ngào ngạt của những bông sen đang nở tung ngoài kia. Một hương thơm dịu dàng tươi mát. Nếu có mặt đúng lúc còn có thể mượn chiếc xuồng nhỏ bơi ra giữa cánh đồng sen chụp hình, niềm vui chủ tịch với cô y tá dâm dục hóa thân thành cô thôn nữ đi hái sen. “Có đói không.” Phương cầm menu trên tay tham khảo một chút rồi quay sang hỏi Quyên. “Không… Ăn vài món được rồi. Ăn nhiều mập đó.” Quyên chống hai tay lên bàn rồi nói. “Có định rủ thêm ai không?” Phương lại hỏi. “Không. Chỉ hai đứa
tăng ca quản lý quan hệ với nhân tình khiêu gợi
tăng ca quản lý quan hệ với nhân tình khiêu gợi, lường trước được. Nó cũng đã nói rõ giữa nó và Nhi không thể phát sinh tình cảm được, hân hoan sếp chén cấp dưới đáng đồng tiền nhưng nàng một mực không thể ý tới lời nói của nó. Bởi vì mấy ngày nay ba nàng đang ở nhà nên nàng chẳng thể mò lên tìm Phương được, với tính cách của nàng giận dai và kèm theo đó thể hiện tình cảm khá mãnh liệt chỉ sợ nàng lao lên đòi nó ăn thịt mà thôi. Sau khi đã suy nghĩ kỹ, nó quyết định quay trở về quê. Với những lúc nguy khẩn như thế này thì ở bên cạnh gia đình chính là sự lựa chọn tốt nhất. “Chị ở lại
hân hoan sếp địt nhân viên đáng đồng tiền
hân hoan sếp địt nhân viên đáng đồng tiền, cao. Phương cười nhẹ, định quay đi nhưng cái màn hình laptop nó đang để hình một cô bé, niềm vui anh trai quan hệ với nhân tình dâm dục thế là nó nổi hứng lên chọc ghẹo: “Ủa đu má để hình ghệ luôn bây.” “Đâu có…” Tuấn giật mình đóng cái laptop lại nhanh chóng, sau đó đỏ mặt lo lắng nhìn xung quanh. “Thích người ta thì nói chứ giấu làm cái gì.” Phương khẽ lay vai thằng nhóc rồi nói nhỏ. “Anh đừng có nói lớn…” Tuấn hai mắt láo liêng, miệng nói nhỏ. “Haha… Con trai mà sợ cái đếch gì… Cố lên, anh ủng hộ mày.” Phương lại cổ động cho thằng nhóc, sau
một đêm thăng hoa anh trai cùng em dâu gợi cảm
một đêm thăng hoa anh trai cùng em dâu gợi cảm, Ngửa mặt lên hứng dòng nước, hắn thở dài khoan khoái, dòng nước mát lạnh gột rửa đi những bụi bặm, mệt mỏi mà hắn hứng ngoài đường, làm dịu đi cái nóng của ngày hè oi ả. Hắn dội từ từ, để dòng nước chảy mơn man trên người, hưởng thụ sự sảng khoái nó mang lại. Hắn ăn cắp thêm một xô so với tiêu chuẩn bốn xô của bà chủ nhà trọ đặt ra. Hắn hai mươi ba tuổi, tốt nghiệp đại học hơn một năm, vẫn khao khát để tìm một công việc phù hợp, vẫn chạy xe ôm hàng ngày để kiếm tiền nuôi miệng và chờ đợi hy vọng đến. Hắn vẫn lạc quan tin vào tương lai, tin vào sự kỳ vọng của bố mẹ hắn, tin vào lời phán hậu vận tốt của ông thầy bói. Hắn tin sẽ kiếm thật nhiều tiền để xây lại cái nhà to đẹp hơn cái nhà cấp bốn của bố mẹ hắn, để bố mẹ hàng ngày được sống trong sự tự hào. Hắn tin hắn sẽ đủ sức gánh vác, để chị hắn không phải mỗi tối đi dạy thêm để kiếm tiền. Với niềm tin đó, hẳn vẫn trụ lại được ở cái thành thị đông đúc này, vẫn ngày ngày cần mẫn từ tờ mờ sáng để chờ khách đi xe ôm và về nhà trọ khi quá nửa đêm, để rồi sảng khoái hưởng thụ dòng nước mát lạnh dội lên người. Quay trở vào phòng với mỗi cái quần short thể thao trên người, lộ ra cơ thể khỏe mạnh rắn chắc mà mỗi ngày hắn đều đặn chống đẩy vài chục cái. Ném đống quần áo bẩn vào chậu, mà hắn biết mai con bé Hiền thế nào cũng sẽ giặt hộ hắn và gấp lại gọn gàng. Hắn đếm nắm tiền lẻ trong túi quần vuốt thẳng từng tờ, lôi chiếc giày đá bóng cũ trong gầm giường, hắn nhét tờ năm chục vào cái túi ni lông đã có mấy tờ tiền trong đó, rồi cẩn thận gói túi ni lông lại, nhét vào giày và ném vào gầm giường. Đống tiền lẻ, đã được gấp thẳng thớm, hắn cho vào cái ví vải đã sờn. Chỗ này đủ cho hắn mua hai cái bánh mì trứng, gói Thăng Long mềm và vài ly trà đá. Hi vọng mai sẽ chạy đủ để thêm tiền xăng. Cẩn thận nhét cái vì vào túi quần jeans và treo lên dây. Hắn trèo lên giường vớ cuốn sách đọc dở để ru giấc ngủ. Trời mùa hè oi ả, làm mồ hôi nhớp nháp trên lưng, cái quạt tàu lục cục nặng nhọc quay hết tốc lực mà không làm dịu đi chút nóng nào. Với tay tắt cái đèn, hắn nằm trong bóng tối, hy vọng sẽ thiếp đi để quên cái nóng. Đầu hắn lại nghĩ vẩn vơ. Hắn nhớ đến con bé Hiền, con bé người thấp đậm, da trắng và tốt bụng. Con bé hay giúp hắn giặt quần áo. Hắn mỉm cười nhớ đến cái dáng sợ hãi khi bị mấy thằng du côn chấn lột, rồi khóc thét lên khi thấy máu chảy trên mặt hắn, do hắn bị dính mấy gậy khi xông vào cứu con bé. Rồi nhớ đến con bé Khanh cave, khách hàng quen thuộc mà hắn vẫn hay đón hàng đêm từ quán bar. Đấy là hắn gọi vậy, chứ con bé làm tiếp thị rượu. Con bé rõ xinh, dáng cao mình dây, ngực tròn, da trắng, mông nở. Nhớ đến bộ ngực căng đét hở một nửa ra khỏi cái áo, mà hắn luôn phải nuốt nước bọt mỗi lần nhìn thấy. Nhớ đến cặp đùi săn chắc, trắng mịn mà hắn luôn đặt tay lên mỗi khi chở con bé về. Hắn nhớ lại cái buổi đầu tiên gặp con bé. Hôm đó, trời mưa tầm tã cả ngày do ảnh hưởng của bão và cả ngày hắn chẳng bắt được cuốc khách nào. Hắn vẫn mặc cái áo mưa giấy đã rách te tua, dù chẳng có tí tác dụng ngăn mưa nào nữa, nhưng ít nhất nó vẫn còn mang lại cho hắn cảm giác được che chở. Đường đã vắng bóng người, thỉnh thoảng có chiếc ô tô phóng vội qua, hắt nguyên vũng nước lên người hắn, cũng chỉ làm hắn đưa tay lên vuốt mặt rồi lầm bầm câu vô nghĩa. Hắn hiểu, ai cũng muốn về nhà thật nhanh để tránh đi cái thời tiết mưa gió khốn kiếp này, chẳng ai còn tâm trí để mà quan tâm đến thằng xe ôm vẫn lêu vêu hi vọng kiếm được cuốc xe chốt ngày, hắn cũng như hằng hà sa số những hạt cát ngoài kia, chẳng gợn lên bất cứ sự chú ý nào. Thằng bảo vệ quán bar ra tận giữa đường để chặn đường cho xe trong quán đi ra, chiếc ô màu đen giương ra tí thì làm hắn đâm vào. – Xe… xe… ôm! Tiếng con gái cất lên gấp gáp ngay khi hắn vừa đi qua quán bar, với phản xạ nghề nghiệp, hắn cả đạp phanh chân và bóp phanh tay, chiếc xe kêu lên ken két và loằng ngoằng khựng lại. Hắn ngoái lại đằng sau, một con bé cao ráo, mặc bộ jupe màu đen bó sát ngắn cũn cỡn, đội cái sắc đen lên che đầu che mưa. Hắn đẩy chân lùi xe sát vệ đường, rồi lấy cái khăn lau khô yên sau. Con bé rón rén ghé mông trèo lên xe hắn và nói ra địa chỉ. Trời vẫn còn những hạt mưa, con bé chắc bị dính mưa nên cứ ngọ nguậy để tránh. Tạt vào quán nước nhỏ vẫn còn leo lét ánh đèn, hắn mua cái áo mưa giấy mười nghìn và đưa con bé. Con bé lí nhí cám ơn khi cầm áo mưa. Đỗ xe trước địa chỉ con bé đưa, mỗi ngày chủ tịch địt nhân viên gợi cảm hắn nói: – Đến rồi em. – Ah… Vâng em cảm ơn. Hết bao nhiêu tiền anh? – Năm mươi nghìn. Thường đối với khách hàng mà hắn xếp hạng là cave hắn sẽ kênh thêm một chút so với giá hắn vẫn lấy, đối với các cô, một hai chục chẳng là gì, vả lại hắn cũng phải lấy lại tiền đầu tư cái áo mưa. Con bé nhảy xuống cởi áo mưa đưa hắn, và mở sắc tay lục lọi một hồi, rồi ngập ngừng nói với hắn. – Em… quên tiền rồi. – Anh đợi dưới này, em lên lấy đi. – Nhưng… nhưng… em cũng hết tiền trên nhà rồi. Hay em trả anh sau được không. Đệt… Hắn tí thì buột miệng chửi đổng một câu, rồi nhìn bộ dạng bối rối, ngại ngùng của con bé, hắn thở dài. Coi như làm phước giúp người. Hắn chẳng nói chẳng rằng, nổ máy xe quay đầu đi. Con bé vội rằng lên, tóm lấy tay hắn. – Cho em số điện thoại, để em trả tiền anh sau. – Không cần. – Đi mà… cho em số điện thoại. Nhìn con bé với bộ dạng vội vã, sốt ruột, hắn đọc nhanh số điện thoại của mình. Rồi chẳng quan tâm con bé có nhớ hay không hắn rồ máy phóng đi. Hắn cũng quên hẳn sự kiện đêm đó, rồi khoảng một tuần sau, hắn đang trên đường về nhà trọ, thì có điện thoại gọi đến. Móc cái điện thoại Nokia đã tróc hết sơn và số, hắn thấy số điện thoại lạ. Bấm nút nghe, giọng con gái vọng đến. – Anh… anh xe ôm ạ. – Uh, có gì không em? – Anh đến đón em tại quán bar được không? – Uh, chờ khoảng 15 phút nhé. – Vâng. Hắn quay xe phóng đến địa chỉ quán bar, hắn thấy con bé đứng bên kia đường, vẫn mặc bộ jupe ngắn cũn cỡn như hôm nào. Hắn vòng xe vào sát lề đường, với cái mũ bảo hiểm đưa cho con bé. Con bé cầm mũ và vòng qua để leo lên xe hắn. Chiếc xe từ tốn lăn bánh, hắn không nói lời nào, nguyên tắc của hắn là không chủ động nói chuyện với khách, trừ trường hợp khách chủ động. – Anh ơi! Mình đi ăn đi, em chưa ăn tối. – Uh, em muốn ăn ở đâu? Khách hàng là thượng đế, hắn sẽ phục vụ hết mình và sẵn sàng đợi khách làm việc. Để con bé xuống quán ăn đêm con bé chỉ, hắn chạy quá lên một đoạn, tắt máy dựng chân chống và rút điếu thuốc ngồi trên xe đợi. Một lúc sau con bé chạy. – Anh vào đi anh. Vào ăn cùng em. – Em cứ tự nhiên. Anh ăn rồi. Anh đợi em ngoài này cũng được. – Không… anh vào ăn cùng em cho vui. Con bé cầm tay hắn lắc lắc. Không từ chối được, hắn bước vào quán cùng con bé. – Anh ăn gì? – Không anh không đói, em cứ ăn đi. – Hay anh uống gì không? Bia nhé? Rồi không đợi hắn trả lời, con bé vẫy chủ quán gọi chai bia. Nhìn cốc bia vàng óng với lớp bọt trắng toát ở trên, hắn nhớ ra lâu lắm rồi mình không được uống bia. Hớp ngụm bia mát lạnh vào cổ, vị thơm ngát đắng dịu thấm vào đầu lưỡi. Ngậm từng hớp bia chậm rãi nuốt xuống cổ, hắn cố gắng không bỏ sót từng hương vị ngon lành của cốc bia. Bên kia con bé đang nhỏ nhẹ gắp từng gắp bún, cái bầu ngực trắng nhễ nhại hở ra khỏi ngực áo đập vào mắt hắn, làm hắn khẽ nuốt ực trong cổ họng. Khó khăn đưa ánh mắt sang chỗ khác, quán bún cũng chỉ mấy khách, hầu hết các cặp đôi trẻ chắc vừa dạt ra từ sàn nhảy hoặc quán ba nào đó, chú tâm vào bán bún của mình mà chẳng quan tâm đến người xung quanh. Anh mắt hắn lại rơi vào nửa bầu ngực trắng lòa trước mặt, rồi lại khó khăn rời đi, khi cơn nóng bụng dưới tăng lên. Hắn cũng uống hết cốc bia và con bé cũng ăn xong bát bún của mình, trên đường về con bé có vẻ dạn dĩ hơn, chủ động hỏi chuyện hắn. Hắn biết tên con bé là Khanh, mới tốt nghiệp cao đẳng kinh tế, hiện đang làm tiếp thị rượu chờ xin việc. Và sau hôm đó, con bé thành khách hàng thường xuyên của hắn. Hôm đó, hắn đến đón con bé như đã hẹn. Con bé lảo đảo, siêu vẹo bước ra khỏi quán, hắn phải chạy lại đỡ. Mùi rượu nồng nồng trong hơi thở và quần áo con bé xộc vào mũi. Vất vả lắm hắn mới để được con bé trên yên xe, giữa chặt tay con bé quàng qua eo hắn. Hắn lái xe chậm chậm bằng một tay.
mỗi tình chủ tịch địt nhân viên đuợc lên đỉnh
mỗi tình chủ tịch địt nhân viên đuợc lên đỉnh, không dám tin. – Không lo chơi đi sau cứ thích cầm điện thoại quay lung tung vậy – Giọng Hương đang hướng vào máy quay mà nói chuyện với người đanh quay phim, nét mặt của Hương bây giờ rất là dâm đãng, thật khác với mọi ngày, trong vỏ bọc của một phụ nữ đoan chính. – Một cánh tay đưa lên bóp lấy 1 bên vú Hương mà nói – Quay để tối về khi nhớ lấy ra xem. Đoạn clip đến đó là hết, nhưng đoạn clip này đã nói cho Phúc biết rằng Hương thật sự đã bị thằng Huy chăn, hân hoan sếp chịch thư ký khiêu gợi vì giọng người nam trong clip đích thị