một ngày em là nhà ảo thuật của sếp đều biến mất, một phần cơm nhỏ, các món còn lại là ốc, tôm, cua biển các loại mỗi thứ một ít. Nhìn vậy thôi chứ phần ăn này cũng rất đắt đỏ. “Uống hay chơi…” Vi vội lên tiếng. “Ăn chút gì đi rồi chơi.” Phương khẽ cười, kéo Vi ngồi sát lại gần mình rồi khẽ gõ lên đầu Vi một cái. Vi bĩu môi tỏ thái độ ngay lập tức, nhưng vẫn ăn theo lời Phương vừa nói. Ăn được một lúc thì đến màn chơi trò chơi, cuộc sống em là nhà ảo thuật mọi thứ đều biến mất Vi xáo bộ bài trên tay sau đó để ra bàn. Mỗi người đều đã cầm một lá ở trên tay. Vi khóe miệng tươi cười, lật tấm bài