hân hoan anh trai cùng em dâu đáng đồng tiền, tiệm sách ngồi ở gian ngoài lên tiếng. – Chết rồi, người của giới luật đường. Đừng để người khác biết ta tới. – Lục Tuyết Kỳ lần đầu tiên lên tiếng. Một giọng nói tuy có chút vội vàng nhưng vẫn toát lên ngữ điệu ôn nhu tới say đắm lòng người… – Ta… ta cũng không thể để chúng biết. Nhưng… hehe… sư muội đã có lời, mỗi ngày chủ tịch với cô y tá dâm đãng ta không thể không giúp. – Tăng Thư Thư đặc ý, nở một nụ cười đầy hàm ý, mắt dán vào bầu ngực nửa trần của nàng. Lục Tuyết Kỳ không hề để ý tới tái độ khiếm nhã của hắn, bởi nàng đã quá